|
Trên Cánh Đồng Cỏ Cháy
Tuổi trẻ sẽ vươn lên,
Như bình minh rạng rỡ.
Em ơi, ngồi xuống đây
Nghe chuyện xót xa này
Chuyện thế hệ cha mẹ, các chị, các anh
Những con bò già hôm nay gặm cỏ cháy
Tìm cho em dòng sữa ngọt ngào.
Cha mẹ, các chị các anh đã xót đau
Bao nhiêu năm chăm bón
Bao nhiêu năm nghẹn ngào
Trên môi em nở thêm đoá hoa sầu héo hắt,
Các anh các chị biết nói làm sao !?
Anh muốn gieo trong mắt em màu xanh lúa mạ
Chị muốn cấy trong tim em mầm hạt yêu thương
Cha muốn tóc em xanh như lá thắm trên rừng
Mẹ muốn hồn em ôm ấp cả Thái-bình-dương,
Nhưng hôm nay anh chị buồn rưng rưng
Còn lại gì sau những lần vấp ngã!
Em hãy nhìn – Mẹ hiền xơ xác quá!
Giọng Cha già, ôi buồn bã làm sao !?
Cánh đồng xanh tươi tựa một giấc chiêm bao
Những con bò sữa, bò già hôm nay gặm cỏ cháy
Này em, các chị các anh tủi hờn biết mấy!
Này em,
Thế hệ cha mẹ các chị các anh
Để lại cho em một gia tài khốn khó
Con đường em đi chông gai nhiều quá độ
Xin em đừng oán ghét, rủa nguyền
Hãy xót thương cho các chị các anh.
Tư tưởng mượn vay, lừa dối,
Tuổi trẻ nghẽn lối, ngậm ngùi
Những con bò già ngẩn đứng trông xuôi
Mơ ước đến một cánh đồng xanh cỏ.
Anh biết em có nhiều nỗi buồn không nhỏ
Nhưng trước em,
Cha mẹ, các chị các anh đã nhói đau
Trái tim rướm máu
Mắt dại u sầu,
Bên dưới hun hút hố sâu
Gốc cây, con chồn ẩn náu
Bụi rậm, lũ cáo chực chầu
Em thấy chăng, trán cha hằn khổ đau
Trên miệng mẹ tiếng thở dài thảm não
Môi chị, mắt anh giờ đây buồn khô héo
Nhìn Quê Hương mà đau xót vô vàn.
Tuổi trẻ các em,
Những cánh chim nhìn xa, mơ ước
Những tâm hồn ngập nắng yêu thương
Không sợ gian nan, bạo lực – Lên đường!
Phần cha mẹ, các chị, các anh
Vẫn băng rừng vượt núi
Tìm những ngọn cỏ xanh
Làm dòng sữa ngọt ngào nuôi em sống.
Em cứ vui cứ cười,
Còn những khổ đau, cay đắng một đời,
Để dành phần các anh các chị.
Xin mầm hạt yêu thương trong tim em hé nhụy
Tâm hồn em bát ngát Thái-bình-dương
Và tóc em xanh như lá thắm trên rừng
Trong mắt biếc thương yêu còn mãi mãi
Để anh chị nhìn em, mừng biết mấy!
Với niềm tin tràn dâng
Với hy vọng ấp ủ tận đáy lòng
Các chị, các anh biết em sẽ làm lên lịch sử,
Để cánh đồng cỏ cháy phục sinh
Vầng trán mẹ cha không còn dấu vết ưu phiền
Đôi môi chị thêm duyên,
Và mắt anh cười vỡ tan màu u tối.
Rồi đây những bước chân tuổi trẻ của em
Sẽ đi trên cánh đồng cỏ Quê Hương
Nơi có những con bò già cười ra nước mắt
Vì cánh đồng cỏ cháy đã phục sinh.
Trịnh Ngữ Ngôn – Sg
|