|

|
|
Bà Carina Hoàng đã giúp nhiều gia đình người Việt tị nạn tìm lại được mộ của những người thân yêu trên đảo Kuku của Indonesia
|
Tin VOA 03 tháng 07, 2012: Bà Carina Hoàng, tức Hoàng Thị Oanh Oanh, đã trở thành người Việt đầu tiên được Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người Tị nạn tại Australia bổ nhiệm làm đại sứ đặc biệt ở nước này.
Là tác giả của cuốn Boat People, Personal Stories from the Vietnamese Exodus 1975-1996, trong đó kể về những câu chuyện và trải nghiệm của thuyền nhân Việt Nam. Bà Oanh Oanh đã từng giúp nhiều gia đình tị nạn người Việt tìm được mộ của những người thân yêu bấy lâu nay nằm lạnh lẽo ở nơi đất khách quê người xa xôi, tại hòn đảo Kuku ở Indonesia, nơi bà và rất nhiều người tị nạn đã từng phải đối phó với những thiếu thốn về vật chất, những nguy hiểm và bệnh tật rình rập khi mới rời khỏi Việt Nam hồi cuối thập niên 70.
Dưới đây là một phần cuộc trò chuyện mà đài VOA mới thực hiện với vị tân đại diện đặc biệt của UNHCR:
VOA: Xin chào bà Oanh Oanh, trước hết, xin chúc mừng bà đã trở thành Ðại diện đặc biệt của Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người Tị nạn. Bà có cảm tưởng ra sao về việc bổ nhiệm này?
Bà Hoàng Thị Oanh Oanh: Khi mà tôi được bổ nhiệm làm đại diện cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc ở Úc thì ban đầu tôi rất là ngạc nhiên và sau đó rất hãnh diện vì được trao cho trách nhiệm như vậy.
VOA:Thưa bà, là người Việt đầu tiên giữ cương vị này, bà nhận được phản hồi ra sao của cộng đồng người Việt ở Australia và hải ngoại?
Bà Hoàng Thị Oanh Oanh: Tôi được mọi người chúc mừng và chia sẻ là họ hãnh diện vì có một người Việt Nam đại diện cho cộng đồng người Việt để có tiếng nói cho Cao ủy Tị nạn, và đồng thời cũng là một cơ hội cho mình cám ơn lại sự giúp đỡ của họ cho hàng triệu người Việt vào thập niên 1970, 1980.
VOA: Bà có thể cho biết đôi chút về những nhiệm vụ chính của một Ðại diện đặc biệt của Cao ủy Tị nạn LHQ?
Bà Hoàng Thị Oanh Oanh: Trách nhiệm của người đại diện cho UNHCR là đưa thông điệp đến cho mọi người, hoặc giúp họ hiểu được việc làm và trách nhiệm cũng như khó khăn của Cao ủy Tị nạn, đồng thời giúp họ hiểu được những khó khăn và sự nguy hiểm mà người tị nạn phải trải qua trước khi họ đến một quốc gia khác xin tị nạn. Một thông điệp khác mà những người đại diện muốn đưa đến cho mọi người được hiểu thêm đó là: ‘một người tị nạn khi đến một quốc gia nào đó, sau khi họ qua thời gian cần sự giúp đỡ rồi thì họ cũng là một thành phần đóng góp lại những giá trị cho xã hội cho quốc gia đó, ví dụ như là về mặt kinh tế, văn hóa, chứ không phải người tị nạn chỉ là một gánh nặng cho quốc gia đó thôi’.
|