|
CHỐNG THAM NHŨNG
Thực hiện chỉ thị của Trung ương, Nghệ An rầm rộ phát động phong trào chống tiêu cực. Một ủy ban đặc biệt được thành lập để chỉ đạo phong trào.
Một hôm, các vị trong “Ủy ban chống tiêu cực” kéo đến Nhà máy Xi măng để điều tra.
Công nhân Đỗ Khói bí mật đến gặp họ, tố cáo:
-"Báo cáo các đồng chí, lâu nay tôi để ý dò xét, thấy tay Trần Văn Truồng , ở sát vách nhà tôi trong khu tập thể, mỗi ngày dám bỏ ra tới đồng rưỡi bạc để mua rau muống. Vị chi cả tháng, riêng tiền rau muống không thôi, anh ta đã tiêu đến 45 đồng. Trong khi đó, lương anh ta, kể cả phụ cấp đắt đỏ, chỉ có 50 đồng chẵn!"
Không cần phải tính toán lâu la, hẳn các đồng chí cũng có thể kết luận là để có đủ tiền mua gạo, củi và các nhu yếu phẩm khác, Trần Văn Truồng rõ ràng phải ăn cắp của công.”
Công nhân Trần Văn Truồng lập tức bị điệu đến thẩm vấn. Một vị trong “Ủy ban chống tiêu cực” làm ra vẻ không biết vụ rau muống, đập bàn quát:
Anh hãy thành thực khai: "Đã ăn cắp bao nhiêu thứ của Nhà nước?”
Trần Văn Truồng ớ người, và dĩ nhiên chẳng nhận gì cả.
Sau mấy ngày tra hỏi, cuối cùng, một vị trong ủy ban mới lật tẩy:
-“Vậy anh hãy khai cho chúng tôi rõ: Anh lấy đâu ra tiền để ăn mỗi tháng tới 45 đồng rau muống?”
- “Dạ, tôi lấy tiền lương ạ.”
- “Láo! Tiền lương và phụ cấp của anh chỉ có 50 đồng, ăn rau muống không thôi, chỉ còn lại đúng 5 đồng. Vậy anh sống sao nổi với 5 đồng đó? Đừng lấy vải thưa che mắt thánh. Biết điều thì khai thật đi!”
Trần Văn Truồng gãi tai, lắp bắp:
-“Dạ... thật oan cho... em quá! Thực tình... em... mỗi ngày có bỏ... bỏ ra đồng rưỡi... để mua... rau... rau muống về... ăn. Ngoài rau... muống... muống ra, em không dám ăn... ăn... gì cả...”
Một vị trong ủy ban lại đập bàn:
- “Ăn rau muống không thôi, làm sao sống nổi? Láo quá!”
- “Dạ, em không dám... dám... nói sai ạ. Các cụ xưa vẫn bảo đói ăn rau, đau uống thuốc... Em... đói... đói... quá nên em theo lời... các cụ, em... chỉ... chỉ ăn rau thôi ạ...”
Nhiều vị trong “Ủy ban chống tiêu cực” gật gù ra vẻ thông cảm. Nhưng có vị lại chất vấn: “5 đồng còn lại, anh làm sao mua đủ củi luộc rau? Anh vẫn chưa khai thật.”
Công nhân Trần Văn Truồng lấy lại được bình tĩnh, nhếch mép cười chua chát:
-“Thưa quý Ủy ban, biết không đủ tiền mua củi luộc rau, tôi đành ăn rau... sống ạ. Thế là mỗi tháng, tôi còn thừa được 5 đồng để bỏ vào Quỹ tiết kiệm xây dựng chủ nghĩa xã hội.”
Nghe đến đây, ông Chủ tịch “Ủy ban chống tiêu cực” liền ghi vào biên bản thẩm vấn: “Công nhân Trần Văn Truồng không phải là phần tử tiêu cực, mà là một cá nhân tích cực. Đồng chí Trần Văn Truồng xứng đáng được giới thiệu trên báo Đảng để phục vụ cuộc vận động nhân điển hình tiên tiến”.
oOo
Cũng truyện Chống tiêu cực, chống tham nhũng.
Khi làm thủ tướng, Võ Văn Kiệt hiền lành, không hề có ý kiến, ý cò gì cả. Nhưng ông cũng thuộc loại ăn thịt người, nên mới được bổ vào bọn cầm đầu ủy ban quân quản Saigon. Ông cũng như Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Thọ, Lê Duẩn đã bắt bao quân nhân, trí thức, văn nghệ sĩ ngồi tù, đã tham gia đánh tư sản, đã đẩy dân ra biển, đày dân đi kinh tế mới. Chính ông đã đem bán dân trong các chính sách xuất khẩu người, đi làm gái ở xứ người.
Thế mà sau khi về hưu, ông bèn lên tiếng dữ dội, nào là hòa hợp, hòa giải dân tộc, toàn dân đoàn kết, quên hận thù làm như ông là một thầy tu không bằng. Ông còn gửi thư lên Bộ Chính trị kêu gào bài trừ tham nhũng, ăn cắp của công.
Phóng viên ngoai quốc và trong nước muốn gặp ông phỏng vấn mà không được vì xung quanh dinh thự có lính gác.
Đến khi ông bị giải xuống địa ngục, ông vừa bước ra khỏi tù, thì bọn báo chí trong và ngoài nước đã chờ trước cửa địa ngục xúm lại hỏi:
- Hồi trước, ông làm thủ tướng, quyền trong tay, sao ông không thả quân cán chính miền Nam, và ra tay trừng trị bọn tham những mà bây giờ ông kêu gọi vậy?
Võ Văn Kiệt đáp:
- Lúc đó tôi đang bận ăn nên không thể nói, không thể làm được được. Bây giờ tôi phải lên tiếng vì bất công quá! Hồi trước, mỗi năm tôi kiếm vài triệu đô, nay chúng lấy cả tỷ đô!
So với Đỗ Mười, Lê Đức Anh, gia đình tôi là vô sản vì con trai, con gái tôi chỉ có mỗi đứa vài triệu đô , trong khi vợ con, cháu nội, cháu ngoại chúng nó có hàng tỷ đô nên tôi phải chửi, phải kêu gọi đảng đánh tham nhũng để xây dựng lại xã hội chủ nghĩa cho trong sạch và giàu mạnh hơn!
|